(Phần 3) Bàn về đầu tư cho Giáo Dục Âm Nhạc

10/09/2018 - Âm nhạc & Cuộc sống

dungĐược giáo dục âm nhạc là quyền mọi người Nói đến đây thì hình như chúng ta đã đến gần hơn mục tiêu và ý nghĩa của giáo dục âm nhạc. Lợi ích có được từ quá trình rèn luyện kỹ năng học chơi một nhạc cụ cũng được nhiều nghiên cứu nghiêm túc đề cập đến như: học nhạc giúp tăng cường trí thông minh, xây dựng tính kỷ luật, sự tự giác, tính chi tiết và khả năng tự giảm stress v.v.v.Đồng thuận với nhận định này không có nghĩa là phủ định tính ưu việt của các bộ môn khác trong việc rèn luyện và hình thành nhân cách.

Có lẽ vì âm nhạc là một chất xúc tác mạnh của cảm xúc và quá trình học có một chút hình ảnh của “khổ luyện” nên có năng lực thúc đẩy quá trình hình thành các tính cách tích cực nhanh hơn? Điều băn khoăn của nhiều phụ huynh là “không biết cháu có năng khiếu âm nhạc để học hay không?”. Nói như vậy thì nếu không có năng khiếu chơi tennis sẽ không được phép cầm vợt vì sẽ không trở thành Peter Sampras?không có tổ chất của Tiger Wood thì không được phép chơi golf? Một suy nghĩ thường gặp khác của phụ huynh là “Cho cháu học cho vui chứ không có ý định theo nghề và trở thành nhạc công chuyên nghiệp”. Ai bắt chúng ta trở thành sử gia khi học lịch sử ở trường? Khái niệm “học cho vui” thoạt nghe đơn sơ nhưng đó lại là mục đích chân chính. Hạnh phúc của đời người là gì nếu không phải là vui sống.

Thật ra việc học nhạc và đàn cũng không khó hơn việc học các môn khác. Việc học nhạc không nên bị đối xử một cách e dè như vậy trong khi nó cần được coi là một quyền lợi tất nhiên của mỗi người.Nhiều phụ huynh cũng bày tỏ sự luyến tiếc rằng họ đã không được hoặc không được học nghiêm túc lúc còn bé. Rõ ràng nhu cầu của việc chơi được một nhạc cụ càng trở nên rõ rệt hơn sau những trải nghiệm sống và họ đã ý thức được cụ thể hơn vài trò của âm nhạc trong đời sống thường nhật của con người. Chúng ta đều biết giá trị của thời gian. Đó là thứ mà chúng ta không bao giờ tìm lại được. Niềm hạnh phúc của bậc làm cha mẹ khi lắng nghe con chơi đàn và nhận thấy sự tiến bộ của con là một phần thưởng quý giá cho những nỗ lực đầu tư của họ. Họ đã tặng được cho con mình một món quà có giá trị bền vững của cuộc sống. Đầu tư mạnh vào giáo dục âm nhạc & nghệ thuật là một xu hướng rất rõ rệt ở tất cả các quốc gia châu Á có nền kinh tế phát triển.

Các phòng hòa nhạc và học viện âm nhạc trở thành biểu tượng của các thành phố lớn. Khởi đầu từ Nhật Bản, Hàn Quốc, nối tiếp bởi Hồng Kông, Đài Loan, Singapore, Trung Quốc và nay là tất cả các quốc gia Đông Nam Á có nền kinh tế năng động, bùng nổ. Ở đó, giáo dục âm nhạc gần như đã trở thành thông lệ. Ngay ở một cộng đồng người Hàn tại Phú Mỹ Hưng ta cũng có thể thấy rõ ý thức đầu tư vào giáo dục âm nhạc của họ. Trong số 81 thí sinh tham dự vòng chung kết giải Piano quốc tế mang tên Chopin năm 2010, có đến 33 thí sinh châu Á. Song song với sự dịch chuyển về quyền lực chính trị và kinh tế từ Tây sang Đông có cả âm nhạc. Theo đánh giá của ông Waldemar Dabrowski, tổng giám đốc của nhà hát opera Warsaw và là người đứng đầu ủy ban tổ chức kỷ niệm 200 năm ngày sinh của Frederic Chopin, thì có đến 30 triệu thanh thiếu niên đang học piano tại châu Á. Một nền tảng văn hóa vững chắc luôn là yếu tố cốt lõi cho việc duy trì phát triển kinh tế và xã hội bền vững.

Giáo dục âm nhạc là một bộ phận không thể tách rời của công cuộc xây dựng một nền tảng văn hóa. Qua giáo dục âm nhạc, chúng ta có thể mở ra một cách cửa cho con em tiếp cận với kho tàng văn hóa khổng lồ của nhân loại. Ở đây, định lượng cho một kết quả đầu tư phải được hiểu theo một cách nhìn dài hạn theo chiến lược “thập niên chi kế, mạc như thụ mộc, chung thân chi kế, mạc như thụ nhân”

— Klavierhaus, Passion for Piano —